Ngoài trời lạnh lắm không?

Thành [C] phố, vội [Am] vã.

Dòng người [Dm7] xô, tan vào [G] ta.

Chiều [C] xuống, trời dần [Am] buông.

Ta [Dm7] buồn, ta cô [G] đơn.

Chiều sân [C] bay, dòng thư [Am] tay.

Em gửi [Dm7] ta muôn ngàn thương [G] nhớ

Rồi ta [C] mơ, chuyện tình [Am] thơ.

Ta và [Dm7] em hai người bên [G] nhau.

Anh vượt [C] nắng, em vượt [Am] gió.

Ngàn cây [Dm7] số, đến bên [G] em.

Vậy mà [C] sao, giờ [Am] đây,

Em và [Dm7] ta hai người xa [G] lạ.

Hà Nội lạnh [C] lắm. Sài Gòn đổ [Am] mưa.

Em đã ngủ [Dm7] chưa? Hay mi vương lệ [G] sầu?

Lần đầu dạo [C] phố, tay đan vào [Am] tay.

Nép bên [Dm7] anh, em hỏi [G] nhỏ:

“Ngoài trời lạnh lắm [C] không?” – “Có anh ở đây [Am] rồi!”

Lạnh lắm phố vào [Dm7] đông. Ôm em vào [G] lòng.

Người đời đầy bão [C] giông

Anh không ở bên [Am] rồi.

Chỉ còn chút [Dm7] nhớ, chút bồi hồi về [G] em.[G7]

Mộng [C] mơ!