Người cô đơn lại càng cô đơn

1. [C] Bước đi bên cạnh nhau, [G] sao người chẳng mỉm cười

[F] Chắc có lẽ em [G] biết anh đang rất [C] buồn

Nhìn vào đôi [F] mắt thân quen chẳng nói nên [Em] lời [Am]

Vì rằng tình [Dm] cảm của em lừa dối anh bao [G] ngày.

 

2. [C] Nói yêu mình anh, giờ [G] bỏ anh đi sao đành

Thì [F] ra những điều người [G] nói chỉ là vui [C] đùa

Thà rằng người [F] đừng đến nói yêu [Em] anh để làm [Am]

Giờ em muốn [Dm] đi, anh biết phải làm sao [G] quên.

 

ĐK:

Quá cô đơn nên [F] em mới [G] nói yêu anh [Am] sao

Lời hứa yêu anh đậm [F] sâu nguyện một [G] lòng không thay [C] đổi

Hứa yêu mãi suốt cuộc [F] đời hứa yêu mãi chẳng xa [C] rời

Trái tim nhói đau khi [Dm] em cô đơn mới nói lời [G] yêu.

Có nên yêu ai [F] không khi [G] ta thấy cô [C] đơn

Vốn dĩ em chẳng [F] yêu còn anh [G] chẳng thể nào buông [C] tay

Hoá ra nỗi đau anh [F] nhận ngỡ đâu tương lai rất [C] gần

Trái tim đớn đau nhìn [Dm] lại, người cô [G] đơn mới chính là [C] anh..