Người cướp tình yêu

1. Em [Dm] biết, chuyện mình chẳng đi về [Gm] đâu

Nhưng em [C] biết, thật buồn khi em mất [F] anh

Từng chiều qua [Bb] phố, bên nhau tay xiết [Am] tay ngọt [Dm] ngào

Cho dù hôm [Gm] nay mưa rơi mưa rơi thầm [A7] kín.

 

2. Anh [Dm] nói, yêu thật lòng, yêu không đổi [Gm] thay

Anh [C] nói, thương nhiều em biết [F] không?

Và rồi em [Gm] biết, con [C] đường chẳng riêng chúng [F] ta mặn [Bb] nồng

Bởi vì [A7] em người cướp tình [Dm] yêu.

 

ĐK:

Đúng hay [Dm] sai một lần, anh với [Gm] em tội tình

Lỡ yêu [C] anh yêu trong vội vàng, mà em đâu hay [F] biết anh về [A7] đi!

Về với yêu [Dm] thương một người đợi chờ men đắng [Gm] này mau quên tình anh

Giã cơn [Bb] say rũ cơn [C] mê bước tiếp đời [Dm] em.