Người đáng thương là mình

1. [Am] Mưa rơi ngoài [E] sân

[F] ướt hết ở trong [C] lòng

[Dm] Triệu giọt mưa biết [G] đâu là giọt cuối [C] cùng

[Am] Như thế giới rộng [E] lớn

[F] Vạn người khách qua [C] đường

Giá như [Dm] mình biết ai cuối [G] cùng để khỏi yêu [Am] lầm.

 

2. [Am] Có những giấc [E]

[F] Mãi mãi không có [C] thật

[Dm] Có sự thật chỉ [G] mong đó là giấc [C] mộng

[Am] Anh mong khi tỉnh [E] giấc

[F] Lại nhìn thấy em [C] cười

Thấy hai [Dm] người là anh với [Em] em vẫn là một [Am] đôi.

 

ĐK:

Từng đi [C] chung gọi là người thương giờ chúng [G] ta đã thành người dưng

Từng trải qua mưa gió với anh lại xa [Em] anh khi ngày bão [Am] tạnh

Lòng của [C] ai cũng đầy tổn thương mà không [G] muốn người khác tỏ tường

Nên giấu [Em] tất cả vào trong [G] đáy mắt tựa biển [Am] sâu.

Bình minh [C] tan khi mặt trời lên hoàng hôn [G] mất khi bóng đêm về

Và ta [F] cũng đã đánh mất [G] nhau vì lòng [Em] em như lá đổi [Am] màu

Nhìn trong [C] gương thấy người đáng thương chẳng ai [G] khác lại chính là [C] mình

Học không [F] xong được một chữ [G] buông nên cứ u [Am] buồn.