Người đi vào dĩ vãng

1. [Am] Rồi có một [Am] ngày, anh về nơi xa [Am] vắng.

Khu phố [G] buồn xa dấu bước chân [Am] anh.

Ngày tiễn [F] biệt người đi vào dĩ [Dm] vãng.

Ký ức [G] buồn nhuốm ánh lệ long [C] lanh [E7].

 

2. Rồi có một [Am] ngày anh [A7] về nơi xa [Dm] ấy.

Chốn bình [E7] an không còn chuyện buồn [Am] thương.

Đã qua [Dm] rồi những tháng ngày bên [C] nhau.

Bao kỷ [E7] niệm rồi cũng vào lãng [Am] quên.

[Am] Rồi có một ngày, có một [Am] ngày.

Anh [A7] vui cùng sương [Dm] khói.

Lời yêu [Dm] đương thành vô nghĩa bay [C] xa.

Mảnh hồn [F] hoang heo hút bóng chiều [Dm] tà.

Nơi tháng [E7] ngày gửi tình theo gió [Am] mây [E7].

 

Chorus :

Nơi vắng [A] xa anh chỉ còn là chiếc [F#m] bóng.

Bụi trần [Bm] gian xin [Em7] trả lại cho [A] đời.

Đã qua [D] rồi những ngày tháng rong [F#m] chơi.

Dĩ vãng ra [Bm] đi, đi [E] mãi vào lãng [A] quên.

Nơi vắng [A7] xa anh chỉ còn là chiếc [D] bóng.

Lướt gió mây [Bm] ngàn phiêu bạt với thời [A] gian.

Bỏ lại sau [Bm] lưng đời cay đắng sầu [Am] thương.

Góp tiếng thời [C#m] gian thành giọt [E7] buồn, giọt buồn mơ [A] xa [Am].

 

3. Rồi có một [Am] ngày anh ra đi…đi mãi [Am] mãi.

Khúc nhạc [G] chiều em lặng lẽ bơ [Am] vơ.

Em đừng [Am] buồn, đừng ngã vào nỗi [Dm] nhớ.

Bởi thời [E7] gian sẽ nhòa bóng hình [Am] anh.