Người Dưng Ngược Lối

Cầu vồng [G]tan sau mưa mình em đứng [D]chờ.

Vì gió [C]mang anh về nơi chốn nào [Em]

Trong khoảng [C]khắc cố giấu dù lòng vẫn mong [G]mưa thật lâu

Mưa [C]cứ rớt cho quên [B7]ngày sau

Trở lại [G]đây nhìn nhau chỉ để vỡ òa [D]

Ngày đó [C]còn nhau trong nỗi đau [Em]này.

Giờ hai lối [C]nước mắt em hòa mưa lớn [Am],

ướt đẫm trong ngàn thương nhớ [F#]bao lâu thì em sẽ [B7]quên.

 

Kỷ niệm xưa [Em]trôi qua nhanh dù nay [Bm]nhớ về

Em gọi [C]anh yêu thương này không trở [G]lại.

Nhìn thấy nhau [C]hôm nay nhưng nụ [Em]cười nơi khác.

Gió [C]có nói với anh lòng [B7]em.

Thì thôi anh [Em]bước xa thương yêu và xa [Bm]chốn này.

Con đường [C]xưa đi bao năm giờ quên lối [G]về.

Chào vẫy [C]tay xa xôi hai người dưng [Em]ngược lối.

[C]Nghe mưa trôi lòng bớt cơn [B7]đau sẽ thôi khóc [Em]thầm.