Người đừng về

1. Người đừng [Dm] về góc phố ấy tìm [Gm] em

Người đừng [C] về góc phố ấy từng [F] đêm

Người đừng [Bb] về vì em không còn [F] nữa

Dẫu cũng [A7] buồn khi nói lời chia ly

 

2. Người đừng [Dm] về góc phố cũ tìm [Gm] quên

Người đứng [C] về góc phố cũ buồn [F] tênh

Người đừng [Bb] tìm bên hàng me xanh [F]

Xao Xác [A7] buồn một chiều bước chân [Dm] xa

 

ĐK: Người [F] về dấu chút hương xưa khi đã qua đi một thời dấu ái mến [Gm] thương

Người [A7] về đốt lá thư xưa cơn gió mang [Dm] theo

câu thơ buồn cũ vấn [F] vương

[Bb] đời vẫn cuốn ta đi lênh đênh gió [A7] mưa thêm một lần nữa lãng [C] quên

Hồn em vỡ [A7] nát

Người [F] về xé nát tim tôi than khóc thêm chi làm buồn tan tác [Gm] phím tơ

Người [A7] về dấu chút hương xưa khi gió thu [Dm] rơi nghe trong mùa nhớ phố [F] mưa

Người [Bb] về níu bước chân em, phím tơ rất [A7] êm ru buồn cung phím lã [C] lơi

Nghe tiếng mưa [A7] rơi, tan vỡ một [Dm] lần đi