Người hai mặt

1. Khi [Dm] ta thơ ấu mặt cười vui

Nhìn xung [Am] quanh ta thấy đời ngàn tiếng [Dm] cười

Nhìn nhân [C] gian người [Gm] đời hóa màu [F] hồng

Ai [C] cũng là chân [Dm] tình lòng người yêu dấu mênh [Bb] mang. [A7]

 

2. Hôm [Dm] nay ta lớn lên nhiều hơn

Nhìn nhân [Am] gian thấy ngỡ ngàng người hai [Dm] lòng

Người hai [C] mang người lừa dối chân [F] tình

Sau nét mặt như con [Dm] người là âm [A7] mưu tráo trở hai [Dm] mặt.

 

ĐK:

[Dm] Ta đã sống ra [C] sao

Mà khắp nơi [Bb] nơi người đời oán ghét [Am] ta

[Gm] Ta nào biết ta [Bb] sai

Nên vẫn dối [C] dang vì đồng tiền hai [A7] mang.

[Dm] Khi nằm xuống thiên [C] thu

Đâu có đem [Bb] theo được gì là của [Am] ta

[Gm] Khi nằm xuống thiên [Bb] thu

Chỉ có đem theo được [A7] điều ta đã [Dm] cho.

 

3. Khi [Dm] ta hỏi thật lòng ta

Sẽ ra [Am] sao khi trở thành người hai [Dm] mặt

Rồi mai [C] đây người đời có tin [F] ta

Hay cả đời ta [Dm] phải chịu là người mang tiếng hai mặt

Vì nhân [C] gian chỉ giữ người chân [F] tình

Không có chỗ cho [Dm] người cả đời mang tiếng hai mặt.