Người hát rong

1. [Em] Chiều tàn nghiêng bóng soi hình [Bm] ai lang thang ngẩn ngơ

[Em] Dòng người vội vã, xa lạ [Bm] đôi mắt sâu thờ ơ

[G] Trong cô đơn lặng lẽ riêng mình [D] anh hát trên hè phố dài

[G] Đôi tay đau từng phím nên cây đàn [D] mang dấu vết phong sương.

Chiều thôi [Am] nắng như đôi mắt [C] anh đã chìm [G] sâu trong màn [D] đêm

Đàn anh [Am] rung lên những lời [C] ca chan chứa [G] bao nỗi niềm [D] riêng

Cuộc sống [Am] vẫn tiếp diễn nơi trần [C] thế. [Em]

 

2. [Em] Chiều chìm trên phố vô tình [Bm] hiu hắt trong lời ca

[Em] Dòng đời vội vã nay trôi về [Bm] đâu xa mãi xa

[G] Con tim lạnh giá âm thầm [D] mang nỗi đau một kiếp người

Con tim lẻ [G] loi khát khao, khát khao ánh [D] sáng.

Dòng người [Am] kia sao vô tình đi [C] qua cho bàn tay [G] anh mong bàn tay [D] ai

Mặt trời [Am] kia sao quên riêng [C] anh cho xót [G] xa những lời [D] ca

Và thành [Am] phố bỗng tưng bừng ánh [C] sáng soi bước anh [D] đi.

 

ĐK:

[Em] Hát cho cuộc [C] đời, [Em] hát với niềm [C] đau

Vì anh [Em] khát khao bằng tiếng [G] hát trong trái [D] tim

[Em] Nỗi đau triền [C] miên trong [Em] bóng đêm lẻ [C] loi

Lời ca [Am] như xua tan màn [C] đêm đón nắng [D] mai. [Em]

* [G] Bóng đêm tan [Em] dần, [G] khúc ca vang [Em] vọng

[G] Vết dấu nỗi [Em] đau tan [G] biến trên hè [Em] phố.