Người mà tôi thương

1. Người mà tôi [Am] thương, thả gió bay ngàn [Dm] phương

Tràn đầy yêu [G] thương, gọi nắng trên đồng [Am] nương

Lòng thật hồn [G] nhiên, mây trắng thênh [E7] thang dịu hiền

Êm [Dm] ái qua bao lời ca, [E7] ngoài kia nắng đưa tình xa.

Người mà tôi [Am] thương, gửi gió xuân vừa [Dm] sang

Dạt dào bao [G] la, rãi nắng trong vườn [Am] hoa

Trời hồng bình [G] minh, nương cánh hoa [E7] lan dịu dàng

Mây [Dm] trắng bay qua đèo ngang, [E7] để hong tóc mây trên [Am] ngàn.

 

ĐK:

Người mà tôi [Am] thương, không son phấn xa [G] hoa

Không nhung gấm kiêu [F] sa, không phấn hồng trên [Am]

Môi xinh thắm hây [Dm] hây, trên da trắng như [Am] mây

Trong đôi mắt thơ [E7] ngây, hồn nắng thu tràn [Am] đầy.

Người mà tôi [Am] thương, không mơ ước xa [G] xôi

Yêu tia nắng ban [F] mai, trên cánh đồng lúa [Am] mới

Dù gió qua ngàn [Dm] khơi, dù cách xa ngàn [Am] nơi

Dù giá băng bờ [E7] vai, lòng vẫn như màu [A] giấy.

 

2. Người mà tôi [Am] thương, mộng thắm trên đầu [Dm] non

Ngàn trùng mây [G] bay, cỏ lá chung tình [Am] say

Chiều vàng nhẹ [G] lên,

câu hát ca [E7] dao mọi miền

Âu [Dm] yếm mênh mông niềm riêng, [E7] để hoa ngát hương triền miên.

Người mà tôi [Am] thương, nhẹ bước trong vườn [Dm] xuân

Ngập ngừng hoa [G] rơi, nhạt nắng đưa mộng [Am] lơi

Hạ về cùng [G] mây, đông đến xôn [E7] sao tình gần

Thu [Dm] đến lung linh ngàn nơi, [E7] tình tôi thiết tha muôn [Am] đời .