Người mẹ trồng rau

1. Người [Dm] mẹ già trên phố [F] Bolsa

Với gánh [Gm] rau mẹ trồng sau [A7] nhà

Mẹ gọi [F] mời bao khách đi [C] qua

Thúng rau [A7] bà mới hái đêm [Dm] qua.

Người mẹ [Dm] già không phấn không [F] son

Giữa phố [Gm] đông mẹ ngồi âm [A7] thầm

Mẹ gọi [F] từng tên mỗi đứa [C] con

Ðứa vuông [A7] tròn, đứa đã thinh [Dm] không.

 

ĐK:

[F] Mẹ khóc chồng năm chưa bốn [Am] mươi

Tấm huy chương trận Ðồng Tháp [F] Mười

[Dm] Mẹ khóc con An Lộc địa [Am] sử

Biệt cách dù vị quốc vong [Dm] thân.

[F] Một đám tần ô, hay chiếc [Am] ô

Che chắn con năm sáu tuổi [F] khờ

[Dm] Một liếp rau ôm, mẹ ôm [Am] trẻ

Rau đắng sau hè, đã đắng [Dm] chưa

 

2. Một mùa [Dm] hạ đỏ máu quê [F] hương

Dắt díu [Gm] con vĩnh biệt xóm [A7] vườn

Hàng hàng [F] người ôm nỗi tang [C] thương

Con theo [A7] mẹ, nửa kiếp ly [Dm] hương.

Mẹ đã [Dm] già con đã nên [F] danh

Vẫn gánh [Gm] rau mẹ ngồi âm [A7] thầm

Thầm đợi [F] ngày giải phóng quê [C] cha

Rau mẹ [A7] trồng trên đất quê [Dm] ta.