Người phu xe

1. [C] Từng vòng vòng xoay [G] đường đầy bụi cay

[Am] những chuyến, những chuyến xe nuôi [Em] cuộc đời

Với bao ước [F] vọng mà ướt đẫm trên [G] thân mình

Từng dòng mồ [C] hôi đắng.

[C] Rồi trời đổ mưa, [G] dòng người lại thưa

[Am] những lúc trái đắng siết tim [Em] mình đau

Đời này khi [F] sinh ra không cho được nhiều may [G] mắn

Số phận người [C] thấp nghèo. [G]

 

ĐK1:

[C] Những vết thương hằn [G] sâu không thể giấu

Cũng như [Am] mưa rơi ngập lên nối chân [Em] mình

Đôi chân ta đạp [F] mòn đường chảy lối

Mẹ [G] già ngồi trong tim ta [C] bật khóc

[F] Phố đêm giăng [G] muôn đèn màu

[C] Đưa hết bao người [G] đi nơi người muốn

Đêm chỉ riêng [Am] ta nơi nào cho ta quay [Em] về

Khi sương mai đọng còn là [F] giọt lệ nóng

Thì [G] đời này mơ ước nào [C] cho thành

 

2. [C] Thằng nhỏ mồ côi [G] nằm lề hè đông

Giọt [Am] nước mắt nó đã rớt thật [Em] nhiều rồi

Đời này khi [F] sinh ra không cho được nhiều [G] may mắn

Số phận nó [C] bấp bênh. [G]

[C] Có vết đâm ngàn [G] năm không rỉ máu

Chỉ nghe [Am] đau trong tận nơi trái tim [Em] mình

Đi nơi đâu tìm mình [F] một hạnh phúc

Mẹ già còn [G] mong con tim ta lại [C] nhói.

[F] Phố đêm giăng [G] muôn đèn màu

 

ĐK2:

[C] Đưa hết bao người [G] đi nơi người muốn

Đêm chỉ riêng [Am] ta nơi nào cho ta quay [Em] về

Khi sương mai đọng còn là [F] giọt lệ nóng

Thì [G] đời này mơ ước nào [C] cho thành

* [Am] Tay không sao với đến [Em] trời

Mà ước muốn xa [C] xôi chỉ con tim mang cho ta [G] niềm tin thôi

Khi cuộc [F] đời cho ta đây bao nhiêu niềm [G] đau

Khóc cho [C] đời hay mình đã [G] khóc mình đau.