Người ta thường nói

Người ta thường [G] nói, ngày vui thì ngắn [Em] thôi

Ngày thức [G] giấc bên cạnh một [C] người

Ngày nguyện [Cm] ước, [Am] ôm trọn vòng [D] tay.

Người ta thường [G] nói, ngày buồn thì [Bm] khó qua

Nào đâu dễ [C] quên một người

Mà mình dành [F] hết yêu thương

[Am] Cả một quãng [D] đời.

 

ĐK:

Người ta thường [G] nói, tình yêu là [Bm] giấc mơ

Liệu [C] có ai trong cuộc đời

Biết tỉnh [Am] mộng mà vẫn muốn ngủ [D] say.

Người ta thường [G] nói, đừng nên nuối [Bm] tiếc gì

Nếu đã [C] yêu xin dốc cạn lòng [F] mình

Thời [Am] gian đâu biết đếm [D] ngược

Chỉ có chúng [Am] ta, mãi trông [Em] chờ [D] vào điều đã [G] qua.

* Rồi ngày trôi rất [C] xa

Người ta có [Bm] nói rằng [Em]

Cuộc tình đã [Am] qua

Mình [D] không yêu thêm được lần [G] nữa.

Rồi ngày qua cứ [C] qua

Tình yêu là [Bm] giấc mộng

Mà mỗi chúng [Am] ta

Luôn [D] muốn sống hai cuộc [G] đời.