Người từng là duy nhất

1. [C] Anh xin lỗi vì đôi lúc xem [G] nhau như người lạ

[Am] Anh xin lỗi vì đã nghĩ mọi [F] chuyện rồi sẽ qua

[C] Nhiều khi nước mắt em rơi nhưng [G] anh đâu thấy

Toàn là [Am] những đắng [G] cay mình em chịu [F] lấy.

T-ĐK:

[Dm7] Chuyện của chúng [G] ta

Giờ đây thành ngã [Em] ba

Đường về chia hai [Am] lối đành là ...

Để em rời [Dm7] xa

Đành để em rời [F] xa.

 

ĐK:

Phải [C] đau đớn lắm đến mức nào thì

Người chọn [G] buông ra

câu biệt ly

Lời [Am] chia tay em chẳng nói nhiều gì

Nhìn anh vài [F] giây rồi em lặng lẽ quay đi.

[C] Quá đủ những cảm xúc nặng lòng

Tự mình [E7] khóc trong đêm vô vọng

Người [Am] em từng xem là duy [F] nhất

Lại là người [Fm] khiến em tổn thương [C] nhất.

 

2. Bao ngày [G] qua mình em nơi đây đã chôn giấu bao nhiêu tổn [Am] thương

Nhưng còn anh làm [F] gì có tư cách để nói về tổn [C] thương

Anh phải [G] đi về đâu để gặp lại [Am] em

[G] Để tìm lại [F] em.

T-ĐK:

[Dm7] Chuyện của chúng [G] ta

Giờ đây thành ngã [Em] ba

Đường về chia hai [Am] lối đành là ...

Để em rời [Dm7] xa

Đành để em rời [F] xa.

 

ĐK:

Phải [C] đau đớn lắm đến mức nào thì

Người chọn [G] buông ra

câu biệt ly

Lời [Am] chia tay em chẳng nói nhiều gì

Nhìn anh vài [F] giây rồi em lặng lẽ quay đi.

[C] Quá đủ những cảm xúc nặng lòng

Tự mình [E7] khóc trong đêm vô vọng

Người [Am] em từng xem là duy [F] nhất

Lại là người [Fm] khiến em tổn thương [C] nhất.

 

ĐK:

Phải [C] đau đớn lắm đến mức nào thì

Người chọn [G] buông ra

câu biệt ly

Lời [Am] chia tay em chẳng nói nhiều gì

Nhìn anh vài [F] giây rồi em lặng lẽ quay đi.

[C] Quá đủ những cảm xúc nặng lòng

Tự mình [E7] khóc trong đêm vô vọng

Người [Am] em từng xem là duy [F] nhất

Lại là người [Fm] khiến em tổn thương [C] nhất.

* Anh phải [G] đi về đâu

Để gặp lại [Am] em để tìm lại [F] em

[C] Xa bao nhiêu anh vẫn tìm

Đợi [E7] em bao lâu vẫn đợi

[Am] em là người duy [F] nhất

[Fm] Anh chẳng thể đánh [C] mất.