Người về từ muôn kiếp

Sương [E] rơi xuống mơ màng, làm [B] xao xuyến bao cung [E] đàn.

Đêm mong chờ, nhạc sầu vương khúc tương [F#m] tư.

Ai [E] gieo

câu ước thề, người [B] muôn kiếp xưa trở về.

Xiêm y [B7] nào nhẹ bay theo gió hững [E] hờ.

Một ngày [A] nhớ bóng dáng người, chiều qua lắng [E] nghe tiếng cười.

Niềm [F#m] vui đêm nao hẹn hò.

Tình [A] chết ai buồn chăng, nhạc lắng sương mờ [G#m] giăng

Người xa đã [B7] bao mùa [E] trăng.

Đêm [E] trao nhau

câu thề từ [B] khi bước ai trở về.

Trăng qua mành nằm yên dưới gót chân [F#m] êm.

Đưa [E] nhau qua mấy mùa, vàng [B] rơi lá thu phai tàn.

Chân bước [B7] nhẹ sợ làm tan vỡ tiếng [E] đàn.

Sương [E] rơi xuống mơ màng, làm [B] xao xuyến bao cung [E] đàn.

Đêm mong chờ, nhạc sầu vương khúc tương [F#m] tư.

Ai [E] gieo

câu ước thề, người [B] muôn kiếp xưa trở về.

Xiêm y [B7] nào nhẹ bay theo gió hững [E] hờ.

Một ngày [A] nhớ bóng dáng người, chiều qua lắng [E] nghe tiếng cười.

Niềm [F#m] vui đêm nao hẹn hò.

Tình [A] chết ai buồn chăng, nhạc lắng sương mờ [G#m] giăng.

Người [F#m] xa đã bao mùa [E] trăng.

Đêm [E] trao nhau

câu thề từ [B] khi bước ai trở về.

Trăng qua mành nằm yên dưới gót chân [F#m] êm.

Đưa [E] nhau qua mấy mùa, vàng [B] rơi lá thu phai tàn.

Chân bước [B7] nhẹ sợ làm tan vỡ tiếng [E] đàn.

Chân bước [B7] nhẹ sợ làm tan vỡ tiếng [E] đàn.

Chân bước [B7] nhẹ sợ làm tan vỡ... tiếng... [E] đàn...