Nhân sinh cõi tạm

1. Người đời [G] sao hơn thua hơi nhau

Để rồi [Bm] mai ai cũng phải đau

[C] Gieo cho nhau đắng cay chẳng [Bm] hay

Lòng người [C] đa đoán khó phân

Sông đục [Bm] trong ai biết [Em] được

[Am] Trắng hay đen là do ta tạo [D] ra.

 

2. Kẻ giả [G] nhân kiếp sống thảnh thơi

Người thiện [Bm] lương luôn luôn phải bơi

[C] Mang theo bao vết thương tả [Bm] tơi

100 [C] năm chớp mắt đã qua

Mới nhận [Bm] ra nhân gian cõi [Em] tạm

[Am] Những sân si lợi [D] danh hóa cát [G] bụi

T-ĐK:

Dù phong [G] ba vẫn không nề [Em]

Mọi thử [G] thách chẳng lui một ngày cũng sẽ [D] qua

Đường thênh [C] thang bước chân vững [Bm] vàng

Xóa [Am] đi bao khổ đau đời này đã [D] mang.

 

ĐK:

Ở đời [G] ai mà chẳng lầm [D] lỗi

Chỉ [Em] mong chớ quên đường [Bm] về

[C] Tâm sáng trong như [G] giọt nước

Nhất [Am] định thành công đến [D] thôi.

[G] Nơi thế gian một [D] mình bước

Nhiều [Em] khi trái tim thấy [Bm] buồn

[C] Nhưng sẽ không mang dối [D] lừa phũ [G] phàng.

 

2. Kẻ giả [G] nhân kiếp sống thảnh thơi

Người thiện [Bm] lương luôn luôn phải bơi

[C] Mang theo bao vết thương tả [Bm] tơi

100 [C] năm chớp mắt đã qua

Mới nhận [Bm] ra nhân gian cõi [Em] tạm

[Am] Những sân si lợi [D] danh hóa cát [G] bụi

T-ĐK:

Dù phong [G] ba vẫn không nề [Em]

Mọi thử [G] thách chẳng lui một ngày cũng sẽ [D] qua

Đường thênh [C] thang bước chân vững [Bm] vàng

Xóa [Am] đi bao khổ đau đời này đã [D] mang.

 

ĐK:

Ở đời [G] ai mà chẳng lầm [D] lỗi

Chỉ [Em] mong chớ quên đường [Bm] về

[C] Tâm sáng trong như [G] giọt nước

Nhất [Am] định thành công đến [D] thôi.

[G] Nơi thế gian một [D] mình bước

Nhiều [Em] khi trái tim thấy [Bm] buồn

[C] Nhưng sẽ không mang dối [D] lừa phũ [G] phàng.

 

ĐK:

Ở đời [G] ai mà chẳng lầm [D] lỗi

Chỉ [Em] mong chớ quên đường [Bm] về

[C] Tâm sáng trong như [G] giọt nước

Nhất [Am] định thành công đến [D] thôi.

[G] Nơi thế gian một [D] mình bước

Nhiều [Em] khi trái tim thấy [Bm] buồn

[C] Nhưng sẽ không mang dối [D] lừa phũ [G] phàng

[C] Nhưng sẽ không mang dối [D] lừa phũ [G] phàng.