Nhớ em lý bông mai

1. Bông mai [Em] vàng thuở nàng còn trẻ

Trên lối đi [A] về lắm kẻ đợi [Em] mong

Bây giờ tình đã sang [Am] sông

Anh trèo cây [G] khế, ngó [D] mong đất á [G] trời.

 

2. Bông mai [Em] vàng tiễn chàng xa xứ

Em ở quê [A] nhà em cứ đợi [Em] trông

Mai vàng nở rộ mùa [Am] bông

Anh xa mà [B] chẳng trong mong ngày [Em] về.

 

ĐK: Bông mai [G] ơi, hỡi [A] bông mai [Em] vàng [A][Em]

Giờ chàng vẫn xa mùa xuân tết [C] đến

Cho [Em] cõi lòng [C] ta, thui [Em] thủi mình [Am] ên

[D] Con trăng [B7] thề, [Em] con trăng não [Am] nề

Ơi lý xàng xê, ai về trăng [D] sáng

Quê nhà chỉ [C] có, mình [Am] ta nhớ [Em] chàng.

* Bớ anh [A] ơi, sao chẳng nói một [Em] lời

Bớ anh [A] ơi, sao chẳng nói một [Em] lời

Bớ anh [A] ơi, sao chẳng nói một [Em] lời