Nhớ hạt nắng vàng

Mưa tí tách [C7] rơi, nhạc ru khúc chơi [F] vơi.

Ai nhớ thương [Am] ai,bên song buồn hiu [C] hắt.

Mưa giữa đêm khuya, buồn như tiếng kinh [F] cầu.

Không lời trăng [Dm] trối, phút giây lìa xa [F] đời.

Từng chiếc [Fm] lá chao nghiêng, một đêm rớt bên hồ [C7] thu.

Tiếng êm không làm tan [Fm] vỡ, màu trăng năm [Gm] cũ.

Người đã đến dẫu tình đã [Bbm] phai.

Tựa như nắng [Am] vàng ngủ yên, trên ngọn sầu [Fm] rơi.

Xin hãy quên [C7] đi, vào giây phút phân [F] kỳ.

Đâu bóng giai [Am] nhân, bên hiên nhà [C7] xưa.

Âm vang vọng [C] đưa, gây bao thương nhớ.

Giây phút bên nhau còn [F] đâu.

Mưa tí tách [C7] rơi nhạc ru khúc chơi [F] vơi.

Ai nhớ thương [Am] ai bên song buồn hiu [C] hắt.

Mưa giữa đêm khuya, buồn như tiếng kinh [F] cầu.

Không lời trăng [Dm] trối, phút giây lìa xa [F] đời.

Từng chiếc lá [Fm] chao nghiêng, một đêm rớt bên hồ [C7] thu.

Tiếng êm không làm tan [Fm] vỡ, màu trăng năm [Gm] cũ.

Người đã đến dẫu tình đã [Bm] phai.

Tựa như nắng [Am] vàng ngủ yên, trên ngọn sầu [Fm] rơi.

Xin hãy quên [C7] đi, vào giây phút phân [F] kỳ.

Đâu bóng giai [Am] nhân, bên hiên nhà [C7] xưa.

Âm vang vọng [C] đưa, gây bao thương nhớ.

Giây phút bên nhau còn [F] đâu

Mơ bóng giai [Am] nhân, bên hiên nhà [C7] xưa.

Âm vang vọng [C] đưa, tơ vương theo [Gm] gió.

Gởi chút nắng [C7] vàng... về [F] đâu...