Nhớ mùa đông Hà Nội

1. Tôi nhớ mùa đông nhớ Hà [C] Nội

[F] Hoa sữa tương tư mấy nẻo [G] về

Nụ cười em [Dm] xinh sau lưng [F]

[Dm] Tôi bất chợt gặp nỗi xa [G7] quê.

 

2. Tôi nhớ mùa đông nhớ thầm [C] gọi

[F] Hoa sấu tương tư vỏ sần [G] sùi

Phải lo mẹ [Dm] rét nên bao [F]

[G7] Gom hết mùa đông bếp lửa [C] chiều. [F] [G7]

 

ĐK:

[C] Tôi thương Hà [G7] Nội mùa đông [C] quá

[Dm] Thoáng nhớ mặt [C] hồ Gươm tái [F]

[G] Tôi đứng bên kia cầu Thê [Em] Húc

[F] Nhìn áo em [G7] hồng nắng lấp [C] lơ. [F] [C]

 

3. Để sớm mai đây khi xuống [F] phố

[Dm] Sài Gòn bất [G7] chợt gió heo [C] may

[Em] Tôi nhớ vô cùng em với [Dm] mẹ

[G7] Mùa đông Hà Nội đã đâu [C] đây.

 

2. Tôi nhớ mùa đông nhớ thầm [C] gọi

[F] Hoa sấu tương tư vỏ sần [G] sùi

Phải lo mẹ [Dm] rét nên bao [F]

[G7] Gom hết mùa đông bếp lửa [C] chiều. [F] [G7]

 

ĐK:

[C] Tôi thương Hà [G7] Nội mùa đông [C] quá

[Dm] Thoáng nhớ mặt [C] hồ Gươm tái [F]

[G] Tôi đứng bên kia cầu Thê [Em] Húc

[F] Nhìn áo em [G7] hồng nắng lấp [C] lơ. [F] [C]

 

3. Để sớm mai đây khi xuống [F] phố

[Dm] Sài Gòn bất [G7] chợt gió heo [C] may

[Em] Tôi nhớ vô cùng em với [Dm] mẹ

[G7] Mùa đông Hà Nội đã đâu [C] đây.

[Em] Tôi nhớ vô cùng em với [Dm] mẹ

[G7] Mùa đông Hà Nội đã đâu [C] đây.