Nhớ người

1. [G] Nhớ người, tiếng [Em] gió thổi qua cho lòng

[C] Nhớ mùi [Am] hương, ôi buồn đến [D7] thế

[G] Nhớ người, thấy [Em] bóng ai trên đường [C] chiều

[Am] Ngỡ [D7][Cm] em, ôi tim nhói [G] đau.

 

2. [G] Nhớ người, trong [Em] nắng lung linh giọt buồn

[C] Nhớ nụ cười [Am] ai, ôi hiền đến [D7] thế

[G] Bóng người vẫn [Em] sống trong tôi bao [C] ngày [Am] đêm

[D7] Cùng [Cm] tôi trên vạn nẻo [G] đường.

 

ĐK:

[G] Em là tia [Em] nắng ấm lòng [C] tôi chiều xế [Bm] tàn

[D] Em, dòng suối [Am] mát lòng [D] tôi [C] luôn tươi [B7] mãi

[G] Em, nguồn hạnh [Em] phúc vui bình [C] yên tôi mãi [Bm] tìm

[D] Em mang sức [Aam] sống vào cuộc [D7] đời hoa ngát [G] hương.

 

3. [G] Nhớ người, tiếng [Em] gió bay qua tôi vẫn [C] nhớ người

[Am] Em bây giờ nơi [D7] đâu?

[G] Nhớ người, trong [Em] nắng lung linh tôi [C] chợt [Am] đau

[D7] Chợt [Cm] mong em tôi trở [G] về.