Nhớ Nguyễn Hoàng Quảng Trị

Bạn hỏi sao quên về Quảng [C] Trị

[Dm] Ờ đâu có quên mà [C] cất nhớ trong lòng

Đến khi [F] nào cây phượng lại trổ [Em] bông

[Dm] Sẽ vỗ về ký [Am] ức tìm lại chốn [Dm]

Mấy mươi [F] năm dật dờ tứ [Dm] xứ

Làm sao [Em] quên ngọn gió Lào rát [Dm] mặt

Làm sao [Em] quên thầy bạn ở Nguyễn [C] Hoàng

Nơi ngôi [F] trường tà áo trắng thơm [Em] ngoan

Nơi tiếng [Dm] cười giòn giã đời học sinh

Như mơ hớn [G] hở rực rỡ anh xuân [C] hồng.

Quảng trị nơi [F] tôi lớn lên phong phú

Nguyễn [Dm] Hoàng dạy cho ta đứng dậy tung [Em] bay

Quảng [Am] Trị có đổi [Em] thay để Quảng Trị thuở [F] ấy luyến thương đong [Em] đầy

ơ ơ ớ ơ.

Trường Nguyễn [C] Hoàng xa [F] xăm [Dm] để còn lại [F] Nguyễn Hoàng nhung nhớ ớ ơ

Với thời [Em] gian chập chờn lao [C]

Còn lại [Dm] tôi với hồn [Em] hoang [G] giữa hoàng [C] hôn.