Nhớ nội quê xa

1. Chiều buồn phương [Em] xa con lại nhớ đến nơi quê [A] nhà

Nhớ người nội [C] già tảo tần vất vả ngược [B7] xuôi

Một thời hy [Em] sinh cho con chăm lo cho [G] cháu nên người

Ầu ơ dí [D] dầu lời ru tha [B7] thiết theo con đến bây [Em] giờ.

 

2. Từ ngày xa [Em] quê con thèm lắm chén canh rau [A] dền

Nhớ con đường gập [C] ghềnh ruộng đồng thẳng cánh cò [B7] bay

Ngày rằm lon [Em] ton theo sau chân nội đi [G] lễ trong chùa

Cuộc sống đơn [D] sơ nhưng mà ấm [B7] áp hai chữ nghĩa [Em] tình.

 

ĐK:

Giờ đã thật [A] xa ngày tháng dần qua nội nay cũng đã [C] già

Nắng mưa bao mùa [Em] rồi chưa về thăm nội quê [D] xa

Nguyện cầu ơn [A] trên ban cho nội con sức [Em] khoẻ an lành

Một ngày thật [G] gần con hứa sẽ [B7] về bên nội của [Em] con.

 

3. Dòng đời xô [Em] đưa do cuộc sống phải xa quê [A] mình

Ở đâu thì [C] lòng con vẫn hoài hướng về nội [B7] thôi

Lời nội hôm [Em] nao cho con con luôn ghi [G] khắc trong lòng

Có bà có [D] ông như cây có [B7] cội như sông có [Em] nguồn.