Nhớ về miền Tây

1. Em xinh tươi dáng người miền [G] Tây

Đẹp mặn mà như cây [Bm] lúa

Tuy quanh năm gắn liền ruộng [Am] nương

Áo bà ba dễ [Bm] thương, nhu [Em] mì và chất [Bm] phác. [D7]

 

2. Tô canh chua nức lòng miền [G] Tây

Kìa hàng dừa xanh tươi [Bm] tốt

Tuy bên đây cách một dòng [Am] sông

 

Câu hò em thủy [Bm] chung, đưa [D7] đò người nào [G] quên.

 

ĐK:

Đường nào đường về miền [C] Tây

Bao năm xa cách bưng [Bm] biền

Từ [Em] ngày xa đất [Bm] quê [Am]

Cho tôi nghe

câu hát

câu [D]

Bên sông cô gái đưa [Bm] đò

Dịu [Am] dàng thêm nết [D7] na.

Đẹp rạng ngời người miền [C] Tây

Sao quên

câu nói chân [Bm] thành

Thật [Em] thà nhưng dễ [Bm] thương [Am]

Cho tôi yêu mưa tưới trên [D] đồng

Hoa thơm cây trái sai [Bm] mùa

[Am] Nay về miền [D7] Tây sao mến thương ở nơi [G] này.

 

3. Qua Kiên Giang nhớ về Hậu [G] Giang

Cùng đàn cò bay trên [Bm] lúa

Qua An Giang nhớ về Tiền [Am] Giang

Nơi phù sa tốt [Bm] tươi thương [D7] hoài người miền [G] Tây

Ai chưa đi nhớ về miền [Am] Tây

Em gọi sông Cửu [Bm] Long thương [D7] hoài người miền [G] Tây.

Nghe đâu [Gm] đây tiếng vó ngựa cờ lau phất [Bb] cao

Trăng lên [F] cao lớp sóng [Dm] xô dâng trào hào [Gm] hùng

Miền Tây [Eb] ơi đây Rạch [Gm] Gầm vùi thây xâm [F] lấn

[G7] Ghi chiến công vang [Cm] lừng bao anh [F] hùng dân ta nước [Bb] Nam.

Xưa cha [Gm] ông xây luỹ hào ngăn con nước [Bb] lên

Tay dang [Cm] tay ta bảo [F] vệ quê [Gm] nhà

 

Câu dân [Eb] ca đi xây [F] dựng đất phương trời [Bb] Nam

[Gm] Người người hiến [Cm] dâng cho nước [D] non thanh bình đời [G] đời

Tình người khắc [Cm] sâu hương lúa [D] thơm... nơi miền ngọt [Gm] lành.