Những Con Mắt Trần Gian

Những con mắt tình [F]nhân, nuôi ta biết nồng [Dm]nàn.

Những con mắt thù [Bb]hận, cho ta đời lạnh [C7]căm.

Những mắt biết cỏ [F]non, xanh cây trái địa [Dm]đàng.

Những con mắt bạc [Bb]tình, cháy [C7]tan ngày thần [F]tiên.

Ngày ra đi với [F]gió, ta nghe tình đổi mùa.

Rừng đông rơi chiếc [Dm]lá, ta cười với âm [Gm]u.

Trên quê hương còn [Dm]lại, ta đi qua nữa [Bb]đời, chưa thấy được ngày [Gm]vui.

Đường trần rồi khăn [Dm]gói, mai kia chào cuộc [C7]đời, nghìn trùng cơn gió [F]bay.

Những con mắt trần [F]gian, xin nguôi vết nhục [Dm]nhằn.

Những con mắt muộn [Bb]phiền, xin cấy lại niềm [C7]tin.

Những con mắt quầng [F]thâm, xin tươi sáng một [Dm]lần.

Cho con mắt người [Bb]tình, ấm [C7]như lời hỏi [F]han.

Nhìn lại nhau có mắt lo [Gm]âu, xin vỗ về muôn yêu [F]dấu.

Nhìn lại nhau che những cơn [Gm]đau, tìm dưới [D]bóng ngọt [F]ngào.