Những tiếng thu buồn

1. Vội vàng nhặt những chiếc [Am]

Rụng rơi trong những tiếng [F] thu

Vắt ngang như dãi lụa [C] mền

Khoảng trống âm thầm dẫn [Dm] lối

Em có còn là tia [G] nắng

Đắm say người [E7] qua.

Mảnh trời mây trắng xa [Am] vắng

Ngày thu giăng lưới mắt [F] ai

Dáng quen sao hóa lạnh [C] lùng

Sương gió bao mùa thay [Dm] đổi

Tuổi trẻ bây giờ quên [G] lãng

Cuốn theo hư [E7] vô.

 

ĐK

Như cánh chim lạc [Am] bầy

Màu thu nào em [Dm] đi

Mây tím buồn thương [C] nhớ

Lả lơi thân mệt [Am] nhoài

Luyến lưu thay cố nhân đâu [Dm] còn

Bao dặm trường xa [E7] cách

Ai làm cho hoa lá phai [Am] màu

 

2. Tà dương kia sớm đã [Am] tắt

Còn chi đâu nữa ngóng [F] trông

Cuối thu lữ khách về [C] đâu

In dáng thân quen nhỏ [Dm]

Rả rích mưa đầy trên [G] lối

Nhớ chi buồn [E7] hiu

Biệt ly chỉ có xơ [Am] xác

Rồi cô đơn kia tới [F] thăm

Nhớ thương thương nhớ dần [C] qua

Liễu rũ âm thầm trong [Dm] gió

Bao cánh hoa tàn rơi [E7] xuống

Hát ru thân [Am] ai.