Niềm vui của người mất trí

1. Vì [Em] biết khi mình cách xa nhau [B7] rồi tình đã chia [Am] phôi

Trần [D] gian có gì vui mà lưu [C] luyến

[Em] khi linh hồn chơi [Am] với cơn mê [Em] chiều

Đường xa một mình lê [D] bước trong cô [B7] liêu

Nhìn thời gian hấp hối.

 

2. Người [Em] đến như ngọn nến khi đông [B7] về sưởi ấm đêm [Am] mưa

Tình [D] vui như mùa xuân hồng đôi [C]

[Em] khi cõi lòng rung [Am] tiếng tơ êm [Em] đềm

Mộng xưa theo tà dương [D] chết không ai [B7] hay

Là bóng đêm hãi [Em] hùng.

 

ĐK:

[Em] Thôi xin hãy quay [B7] về dù trong

câu [Em] hát nghe tiếng não [Am] nề

[D] Đâu là chốn dung [G] thân khi đường trần [D] gian chia [B7] lối

[Em] Nếu có đến với [B7] tôi vào giây phút [Em] cuối gởi nén hương [C] tàn

[Am] Dù mắt ướt lệ [G] nhòa thì tình vẫn [B7] đến trong [Em] mơ.

Người [Em] đã mang tình đến khi xuân [B7] về sưởi ấm tim [Am] tôi

Chuyện [D] xưa ghi vần thơ đầy trang [C] giấy

Còn [Em] nhớ khi mùa trăng [Am] đến treo lững [Em] lờ

Cầm tay nói lời yêu [D] dấu dưới trăng [B7]

Nghìn sao đêm lấp lánh.

 

3. Tình [Em] lỡ nên tình chết khi xuân [B7] thì tình đã phân [Am] ly

Thời [D] gian không làm khô dòng nước [C] mắt

Người [Em] đi xin đừng than [Am] trách quên

câu [Em] thề

Niềm vui như người mất [D] trí trong cơn [B7]

Lạc bước quên lối [Em] về.