Nơi ấy cỏ cây không biết ngậm ngùi

Ngày anh [Dm] đi [F]

Còn lại trong [Gm] em là những ký [Am] ức

Dẫu có nhạt nhòa nhưng đấy không là phôi [A7] pha

Ngày anh [Dm] đi

[A7] Góc vườn xưa lũ [Dm] Quyên thầm thì xao xác [Gm] hỏi

[Dm] Cỏ ngơ ngác nhớ [C] nhung và đất vỡ [A7] ra [Dm] nghìn lời trăn [A7] trối

[Dm] Và đất vỡ [Am] ra [A7] nghìn lời trối [Dm] trăn.

[F] Anh đi [Dm] rồi [Gm] em vẫn ngồi [Dm] đây

[Bb] Nhìn với theo bóng [C] hình yêu [F] thương

Mờ [Dm] dần trong bóng [A7] đêm

[Dm] không sao thốt [F] lên được một tiếng [A7] gọi

Để hỏi có khi [Dm] nào tim em vỡ [Bb] toang [A7] không [Dm] anh.

Anh đi [Dm] rồi [Bb]

Khi em [Dm] choàng tỉnh một cơn [F]

Mới biết [Dm] vị mặn của nước mắt là có [Gm] thật [Bb]

Biết thế [A7] nào là [Bb] giọt lệ cho ngàn [A7] sau.

Ngày anh [Dm] đi

Dòng dạ [Bb] khúc vẫn mềm mại [C] trôi

Đưa anh [Gm] đi [Bb] về một miền xa [F] lắm

[C] Nơi ấy cỏ [Am] cây không [A7] biết ngậm [Dm] ngùi.