Nỗi buồn đêm Giáng sinh

1. Hồi chuông nhà [Am] thờ thật lạnh lùng buồn băng [C] giá

Chỉ có mình [Dm] anh ôm cô [G] quạnh chốn quê [C] nhà

[A7] Người đi biền [Dm] biệt giờ đang ở phương [G] xa

Kỷ niệm đôi [Dm] ta người quên rồi hay [E7] nhớ.

 

2. Tình xây mộng [Am] lành hẹn ngày về đường hoa [C] nở

Nhưng tuyết mùa [Dm] đông rơi ngập [G] lối vắng phai [C] mờ

[Am] Mình em thẩn [Dm] thờ buồn cho kiếp bơ [G]

Giọt lệ trong [Dm] mơ gặp [E7] anh chốn giáo [Am] đường.

 

ĐK:

Chúa [D] hỡi nay Giáng sinh [Bm] về lòng [E] con thấy vấn [A] vương

[F#7] Xa cách đôi [Bm] bờ đại dương nhớ quê [E] hương

Con biết bây [E7] giờ người con thương sầu [A] úa.

Chiếc [D] áo anh thích thuở [Bm] nào màu [E] chung thủy hoa [A] sim

[F#7] Em vẫn hay [Bm] mặc và ghi khắc trong [E] tim

Men rượu đắm [E7] chìm mong nhớ càng đậm [Am] sâu.

 

3. Gặp nhau làm [Am] gì để nỗi sầu này ai [C] thấu

Nước mắt lại [Dm] rơi bên lời [G] kinh thánh vang [C] cầu

[A7] Lẻ loi một [Dm] mình chẳng thể nói lên [G]

câu

Nguyện từng đêm [Dm] thâu tình [E7] ta chẳng phai [Am] màu.