Nỗi buồn tuổi đôi mươi

1. Đêm vắng mưa [Em] rơi một mình tôi [B7] bước lê chân trên đường [Em] mòn

Tình đầu trao [Bm] ai để rồi chuốc [C] lấy bao nỗi [D] buồn vây kín tâm [G]

Khóe mắt rưng [Am] rưng, bao nhiêu tuổi [D] hờn

Bao nhiêu sầu [B7] hận tan nát một con [Em] tim.

 

2. Khi mới đôi [Em] mươi tôi nào đâu [B7] biết chuyện tình yêu là [Em] gì?

Ngọt ngào đôi [Bm] môi, những lời hẹn [C] ước gieo vào [D] lòng tôi những mộng [G]

Tôi đã ngây [Am] thơ, vội tin vào [D] người

Vội trao ai tình [B7] đầu để rồi ôm sầu [Em] côi.

 

ĐK:

Nhiều [Bm] đêm thức trắng canh [C] thâu trông ngóng hoài một [G] người

Nhưng [Em] ai bước bên [Am] ai ai trao ai ngọt [D] ngào

Ai trao ai nồng [B7] nàn, đâu còn là tôi [Em] đâu.

Nhiều [Bm] đêm muống uống cho [C] say suy nghĩ cuộc đời [G] mình

Sao [Em] yêu quá chua [Am] cay yêu chi người bội [D] bạc

Sao yêu quá vội [B7] vàng ôi nỗi buồn tuổi đôi [Em] mươi.

 

3. Ai biết hay [Em] chăng khi tình yêu kết [B7] thúc lại càng đau buồn [Em] nhiều

Vì đã cho [Bm] đi là tim đã [C] vỡ đâu lấy [D] lại như trước được [G] đâu

Nhưng thôi cố quên [Am] đi nhớ nhung làm [D]

Thời gian ơi xin [B7] giúp tôi quên đi tình [Em] yêu.