Nỗi buồn ven đô

1. Tôi thương người em [Am] nhỏ

Tóc xoã đôi bờ [F] vai tuổi [E7] xuân ướm mộng [Am] đời

Mười [C] hai năm đèn [F] sách sớm tối chung một [C] trường

Học [G] đường bao luyến [E7] thương.

Ngày lìa xa quê hương dấn [Dm] thân ra chiến [Am] trường

[E7] ngày em gái [F] nhỏ đưa [G] tôi qua bến [C] đò

Và khẽ nói đôi [E7]

câu [A7]

Nghìn [Dm] năm con tim không đổi [E7] hướng tình anh nơi sa [Am] trường.

 

ĐK:

Một năm [F] sau [Em] người trai tiền [F] tuyến

Qua bao lần nguy [G] biến chiến đấu vì quê [C] hương [A7]

Ngồi [Dm] thương người em nhỏ [Am]

Khi [G] tuổi mộng vừa [F] tròn, thì [G] duyên xưa không [E7] còn.

Hỏi [Dm] trời trời chẳng [Am] nói

Hỏi [G] đất đất làm [C] ngơ

[Am] Sài Gòn ven [G] đô vì đâu đầy máu [C] lửa

Hận thù [E7] kia biết nói sao cho [Am] vừa.

 

2. Tôi thương người em [Am] nhỏ

Tóc xoã đôi bờ [F] vai tuổi [E7] xuân ướm mộng [Am] đời

[C] không bao giờ [F] thấy xác pháo rơi ngập [C] đầy

Mừng [G] ngày vui vu [E7] quy.

Buồn nào hơn ai ơi oán [Dm] than không tiếc [Am] lời

[E7] người em gái [F] nhỏ năm [G] xưa sang cõi [C] trời

Và cướp mất riêng [E7] tôi [A7]

Người [Dm] em mang trong tim một [E7] mối tình yêu tôi muôn [Am] đời.