Nỗi đau thầm kín

1. Một mình câm [Em] nín với những nỗi đau thầm kín

Một mình im [Am] tiếng với những mối ưu phiền riêng

Ngày trôi tháng [D] trôi lãng quên người mang nỗi [B7] niềm

Ngày trôi tháng [Em] trôi góp [D] thêm ít nhiều ưu [B7] phiền.

 

2. Một mình đêm [Em] vắng im nghe bước đi thời gian

Một mình đêm [Am] vắng im nghe tiếng xưa thở than

Ngoài hiên lá [D] rơi ngỡ như từ xa cuối [B7] trời

Mùa thu đến nơi nhắc ta quãng ngày cuối [Em] đời.

 

ĐK:

[Em] Còn đây tiếng tơ đàn một thời xuân [Am] thắm

Ngày xưa ấy trong đời lòng còn say [C] đắm

Khi tàn giấc [D] mơ sau đêm [G] dài

Còn [Am] đấy khói sương u [C] hoài

Như [D] dĩ vãng chưa nhạt [B7] phai.

 

3. Làm sao chôn [Em] lấp hết những nỗi đau thầm kín

Làm sao vùi [Am] lấp hết những mối ưu phiền riêng

Dòng sông cuốn [D] trôi nước đi còn đây bến [G] bờ

Ngày trôi tháng [D] trôi vẫn [B7] còn niềm đau lúc [Em] xưa.