Nỗi lòng chinh nhân

1. Kể chuyện ngày [Am] đi anh xuyên núi [C] đồi ra miền biên [Am] cương

Nhớ nhiều đêm [C] ấy em anh héo [Dm] hon nức nở lệ [Am] buồn

Tạ từ một [G] đêm anh lê gót [C] nhỏ thư sinh chối [E7] bỏ vào đời chinh [Am] nhân

Rưng rưng lệ [Dm] buồn thương lên mắt học [E7] trò tiễn một người [Am] đi.

 

2. Nơi tiền đồn [Am] xa đêm đêm ngước [C] nhìn sao trời long [Am] lanh

Ngỡ rằng đôi [C] mắt em theo bước [Dm] anh đến miền địa [Am] đầu

Chập chờn trong [G] mơ anh khe khẽ [C] gọi tên em yêu [E7] kiều lộng ngàn kiêu [Am] sa

Thương em đậm [Dm] đà, anh đã khắc tên [E7] vào súng trận ngày [Am] qua.

 

ĐK:

Phương [C] xa xin em đừng [F] buồn dù duyên chúng [Am] mình còn ngăn hai lối

Đời [G] trai nơi tuyến [C] đầu anh trót mang [E7] nặng lời buồn quê [Am] hương

Cầu [C] mong em anh [G] hiểu đêm vẫn [E7] còn rền vang tiếng [Am] súng

Còn đêm não [G] nề người đi dẫu [E7] về, có hẹn gì [Am] đâu.

 

3. Em còn buồn [Am] không hay em đã [C] hiểu nỗi lòng chinh [Am] nhân

Biết rằng đêm [C] đến nhưng đêm sẽ [Dm] đi trả lại ngày [Am] về

Thì dù xa [G] xôi xin em tin [C] rằng tương lai chúng [E7] mình rồi được gần [Am] nhau

Như đêm lại [Dm] ngày xin nuôi nấng trong [E7] lòng ước vọng ngày [Am] vui.