Nỗi lòng cô dâu xa xứ

Chiều xuống bên [Em] đồi nắng cháy da người, bậu còn chờ [A] ai

Bậu còn chờ [Em] ai nơi làng [C] quê chiều tím muộn [A] màng

Vòng tay ái [Bm] ân bên người ta, phấn son nhạt [Em] nhòa

Nhìn bờ [A] môi, nụ cười héo [B7] khô.

Cô gái năm [Em] nào ca hát trên đồng mùa vừa gặt [A] xong

Giờ về làm [Em] dâu nơi miền [C] xa tận mãi xứ [A] người

Hồng nhan nổi [Bm] trôi kể từ [D] đây

Nhớ thương cha [G] mẹ còn đàn [A] em dạy khờ lọ [Em] lem.

Ai [Em] ơi! Bây [A] giờ buồn lắm chiều [Em] mưa

Bây giờ vắng bóng người [A] xưa, bây [D] giờ không còn đò [C] đưa [Em]

Bởi chị thương [C] em tuổi thơ cơ [A] hàn, quần áo xác [Em]

Nên đành lỡ phụ tình [A] ai

Để chiều [D] nao về qua bên [Bm] đồi, dòng sông mãi giận hờn [Em] trôi.

Em [Em] đi, qua [A] buồn ong bướm thờ [Em] ơ

Bỏ lại

câu hát bài [A] thơ, bỏ [D] lại một người ngẩn [C] ngơ [Em]

Trả nợ ơn [C] cha, trả bao nghĩa [A] mẹ làm dâu nơi xứ [Em] xa

Trả nợ kiếp người nặng [A] mang, phận hồng [D] nhan một bước xa [Bm] chân

Buồn vui chấp nhận mình [Em] ên.

Vì đời em [Bm] quá cơ [D] hàn

[Bm] Làm dâu xa [E7] xứ bẽ [A] bàng

Về nơi xứ [Bm] xa mình ên, trăm vạn sầu [Em] nhớ

Niềm đau câm [Bm] nín trong [D] lòng

[Bm] Về đâu duyên [E7] đã lỡ [A] làng

Về đâu phấn [Bm] son nhạt [D] phai

Miệng đời nghiệt [Bm] ngã, người [Em] ơi.

Chị [Em] thương, chị nhớ các em [D] thơ

Nhớ [A] sao cánh chim chiều [Em] xưa

Chị [C] thương, chị nhớ bóng mẹ [D] già

Nhớ [A] sao tiếng ru ầu [Em] ơ.

Người [Em] đi một bước xót xa [D] lòng

[A] ai xót thương tình [Em] em

Ngày [C] mai, một kiếp sống lênh [D] đênh

Nhớ [A] ai thoáng qua đời [Em] em.