Nỗi lòng của cát

Khi bên [Bm] nhau cát có nói gì [Em] đâu

Chỉ để [A] lại dấu chân phai ngực [D] biển

Khi xa [Em] nhau mỗi hạt là nỗi [F#] nhớ

Chẳng biết ngày [F#7] mai, trôi dạt bờ bến [Bm] nao

 Mặt trời [Bm] hỏi vì sao cát lại [Em] vàng

Tên của [F#7] em cánh hoa rực [Bm] rỡ

Sóng.. vuốt ve bờ [Em] cát chẳng cần nguyên [F#7] cớ

Để mặc [Em] anh… phủ phục… dưới chân [D] ngày

Dưới ánh [Bm] trăng cát là ngọn [Em] đèn

Là biển [A] sao trời chẳng bao giờ [D] tắt

Nào ai [Em] biết tận thẳm sâu ím [F#] lằng

Cát …ôm trong [A] lòng những mảnh [F#7] vỡ,

thế giới đã [Bm] quên

 

Những mảnh [Bm] vỡ ta chẳng thể gọi [Em] tên

Và anh [F#7] hỡi mùa Xuân còn [Bm] đó

Cát, thở nhẹ [Em] nhàng, như lời ru của [D] gió

Cồn cào [F#7] như, ngực biển ban [Bm] chiều