Nỗi sầu khổ dịu dàng

1. Những kỷ niệm [C] đời [Am] xin hãy còn [Dm] xanh

Nếu có một [G] ngày mình bỏ trường bỏ [C] lớp

Anh cũng đi [A7] như luật định trời [Dm] dành

Em cũng đi [D7] như luật định trời [G] dành

Con nắng bờ [C] sông như màu trang sách [Am]

Ôi thuở học [F] trò em làm [G7] khổ ai [C] chưa. [C7]

Anh muốn khóc [F] to trong ngày đầu niên học

Bàn tay xương [D7] xương cầm hờ hững văn [G] bằng

Em đứng trước [Em] gương xin làm duyên làm [Dm] dáng

Và tự khen [G7] mình đẹp quá đi [C] em

Cho lỡ mai [F] kia [Dm] mốt nọ theo [G] chồng

Còn chút luyến [G7] lưu một thời con [C] gái.

Bước ra bờ [Cm] sông nhìn cơn nắng [Bb] trải

Và nhớ cho [Ab] mình bóng dáng người [G7] yêu

Cho lỡ lòng [Cm] đời tóc điểm muối [Bb] tiêu

Giây phút chạnh [G7] lòng như người mới [C] lớn.

 

2. Những kỷ niệm [C] đời [Am] xin hãy còn [Dm] xanh

Nếu có một [G] ngày mình bỏ trường bỏ [C] lớp

Anh cũng đi [A7] như luật định trời [Dm] dành

Em cũng đi [D7] như luật định trời [G] dành

Con nắng bờ [C] sông như màu trang sách [Am]

Ôi thuở học [F] trò em làm [G7] khổ ai [C] chưa.

Anh muốn khóc [F] to trong ngày đầu niên học

Bàn tay xương [D7] xương cầm hờ hững văn [G] bằng

Em đứng trước [Em] gương xin làm duyên làm [Dm] dáng

Và tự khen [G7] mình đẹp quá đi [C] em

Cho lỡ mai [F] kia [Dm] mốt nọ theo [G] chồng

Còn chút luyến [G7] lưu một thời con [C] gái.

Mình trách đời [Cm] nhau sao nhiều hư [Eb] hỏng

Rồi những giận [Ab] hờn nước mắt đầy [Fm] tay

Thu cuối nơi [G] này không lá vàng bay

Anh nói cùng [G7] nàng buồn anh màu [C] trắng

Anh muốn khóc [C] to trong [Am] hôm đầu niên [Dm] học

Cũng vì yêu [G7] em mà sầu [C] khổ dịu dàng.