Nỗi sầu nhân thế

1. [C] Nỗi lòng đau xót [D] xa

Nhớ [Bm] nhung một đời cô [Em] liêu

Không gian [C] này tựa như chiếc [D] thuyền gió vẫn [G] bay.

 

2. Lần ra [C] đi này chẳng có [D] ai

Thế [Bm] gian bạc phận giăng [Em] lối

Trước bài [C] vị ta chắp [D] tay

Mưa cùng [Bm] gió theo mấy [Em] ngàn ôi thế gian này.

 

ĐK:

[C] Con người với [D] nhau sao lại [Bm] nỡ buông

câu ác [Em] oan

Nhớ lúc [C] đầu đi theo phía [D] xa lòng quặn [G] đau tình ta xót xa

Cứ âm [C] thầm nhìn về phía [D] xa lòng lặng [Bm] trĩu hình bóng với [Em] ta

Lần sau [C] cuối thế gian đã [D} xa phong [Em] trần.

[C] Ta đã trải [D] qua muôn phần [Bm] đắng giọt nước mắt [Em] rơi

Cứ âm [C] thầm nhìn về phía [D] xa mà lòng [G] đau chẳng thể nói ra

Lúc đi [C] rồi mới thấy khóc [D] than lời thế [Bm] gian trần gian vấy [Em] đen

Làm phàm [C] nhân nương theo tuyết [D] hoa phong [Em] trần.