Nỗi xám cô đơn

1. Đêm thức [Dm] giấc nghe [Gm] buồn lên dấy [Dm] động

Hồn chơi [Gm] vơi trong [C] nỗi nhớ khôn [F] nguôi

Sầu rụng [Bb] xuống với [Dm] muôn ngàn cung [Gm] bậc

Chảy xuôi [Dm] về miền nhung nhớ đầy [A7] vơi

 

2. Người yêu [Dm] hỡi! cho [Gm] ta hỏi đôi [Dm] lời

Gạn lọc [Gm] hoài mà [C] đục vẫn chưa [F] trong

Nên hơn nửa [Bb] kiếp giờ [Dm] này vẫn bôn [Gm] ba

Thuyền đà cập [A7] bến sao còn mãi lênh [Dm] đênh

 

ĐK: [F] Đêm lắng sâu vào [Bb] hồn

Ngoài kia tiếng [A7] chim gọi [Dm] đàn

Làm đêm trở [D7] giấc miên [Gm] man

[Bb] Ta tiếc thương nửa [Dm] đời sầu trong cô [A] quạnh

Nửa đời ta hoang phế sau [A7] lưng

 

3. Và nơi [Dm] ấy đêm [Gm] về sâu thăm [Dm] thẳm

Vùng cô [Gm] đơn xâu [C] xé thấu thịt [F] da

Đêm vẫn [Bb] xám và, cô đơn vẫn [A7] xám

Vẫn miệt mài trong nỗi xám [Dm] cô đơn