Nửa đời phóng đãng

1. Đi về [Dm] đâu khi đuờng đời hoang vu [Bb] quá

Đi về [C] đâu khi tình nguời thành băng [F] giá

Đi về [Dm] đâu khi lòng [Bb] mình như hoá [Gm] đá

Khi nhìn dòng sông thuơng [Bb] nhớ

Nghe nghìn cơn mưa vụn [A7] vỡ

Tôi là [Dm] ai khi lòng lạ lùng hoang [Bb] vắng

Tôi là [C] ai nghe hoài một đời cay [F] đắng

Tôi là [Dm] ai khi [Bb] nhìn tận sau bóng [Gm] tối

Nghe [F] cuộc đời thêm tăm tối

Nghe [A7] trọn kiếp đơn [Dm] côi

 

ĐK: Tôi [Bb] chờ ai phù [Gm] du có ghé qua [Dm] đây

Buồn [F] vui xưa vẫy [Bb] đôi tay

Đón [C] chờ ai men [F] ruợu đầy [Dm]

Tôi là [Bb] ai ngập [Gm] ngừng nỗi nhớ [Dm] thương rơi

Để [F] bàn tay níu cơn [Bb] say

Khi [E7] rượu vơi thêm đắng [A7] cay

 

2. Tôi về [Dm] đây nhìn dòng sông im [Bb] vắng

Buớc chân [C] đã mỏi mòn bao năm [F] tháng

Tôi về [Dm] đây hỏi [Bb] lòng còn cay [Gm] đắng

Ngậm ngùi nhìn ngõ [Bb] vắng

Mơ ngày vui xưa đầm [A7] ấm

Tôi về [Dm] đây nhịp cầu vui trong [Bb] nắng

Con đò [C] xưa ngập ngừng trên bến [F] vắng

Tôi còn [Dm] ai đợi [Bb] chờ về trong [Gm] cõi xa [Dm] mờ

Để quên hết bao [A7] ngày tháng bơ [Dm]