Ông Tơ bà Nguyệt

1. Ngày [Dm] xưa trên trời cao có [C] ông tơ bà nguyệt

Kết tóc se tơ cho bao [F] mối tình

Để trần [Gm] gian thêm niềm vui xây giấc [F] mơ duyên tình đôi

[C] Ấm áp duyên [Am] nồng đôi trái [Dm] tim

Ngày hôm [Dm] nay trên trời cao cũng có [C] đôi dây tơ hồng

Kết tóc se tơ cho bao [F] người

Mà ngờ [Gm] đâu tơ hồng chia lìa cho [F] đôi nhân tình kia

[C] Nước mắt roi [Am] đầy trong đáy [Dm] tim

 

3. Sóng gió cuốn [C] tới mây phủ dày trên cuộc tình

Định mệnh chia rẽ bao [F] mối tình

[Gm] Hoang mang tại sao vì tơ [F] duyên hay trời cao?

[C] Kết mối cho [F] tình kia dở [Dm] dang

Ông Tơ Bà [C] Nguyệt mang niềm vui cho thế [F] gian

[Gm] Kỳ duyên tam [Dm] ngộ, rắt [C] gieo chi bao nỗi [F] sầu

[Dm] Để trở vào công ơn thành

câu, [F] để cuộc tình phải chia lìa nhau

[Bb] Nước mắt rơi [C] theo bao niềm [F] đau.

 

3. [Dm] Ông Tơ Bà Nguyệt nay nhận [C] ra bao khổ [F] đau

[Gm] Rồi mang tơ [Bb] hồng, để [C] se lại mối duyên [F] nồng

[Dm] Để truyền vào uyên ương thành

câu, [F] để cuộc tình ko chia lìa nhau

[Bb] Hạnh phúc dâng [C] tràn trong thế [Dm] gian