Phận nghèo bỏ lại

1. Chiều nay lất phất mưa bay thành [Am] phố

Đường xa trống vắng hàng cây im lìm

Trong góc đường [E7] nhỏ thân cô liêu xiêu

Nấc lên từng [Dm] tiếng thẩn thơ chia [Am] lìa

 

ĐK:

Bên đường chiều [G] nay có người ra [Am] đi

Bỏ lại đằng [Dm] sau thân [G7] nghèo kiếp sống lang [C] thang

Bỏ lại đằng [Dm] sau chiếc bánh chỏng chơ bên [E7]

Đôi tay run [G] run vợ [E7] dâng chiếc bánh cho [Am] chồng.

Bên đường chiều [G] nay người mãi đi [Am] xa

Bỏ lại đằng [Dm] sau bạn [G7] đời dầm dãi nắng [C] mưa

Bỏ lại đằng [Dm] sau khốn khó trầm luân thân [E7] người

Bỏ lại đằng [Dm] sau tiếng [G] thét lạc [E7] lõng thương [Am] đau.

 

2. Chiều nay phố xá lưa thưa người [Am] qua

Đường xa tít tắp chợt nghe tiếng còi

Đôi mắt nhạt [E7] nhòa thân cô liêu xiêu

Nấc lên từng [Dm] tiếng ngẩn ngơ vô [Am] hồn.

 

ĐK:

Bên đường chiều [G] nay có người ra [Am] đi

Bỏ lại đằng [Dm] sau thân [G7] nghèo nay đó mai [C] đây

Bỏ lại đằng [Dm] sau chiếc bánh chỏng chơ bên [E7]

Đôi tay run [G] run vợ [E7] dâng chiếc bánh cho [Am] chồng.

Bên đường chiều [G] nay người mãi ra [Am] đi

Bỏ lại đằng [Dm] sau bạn [G7] đời dầm dãi nắng [C] mưa

Bỏ lại đằng [Dm] sau khốn khó trầm luân thân [E7] người

Bỏ lại đằng [Dm] sau tiếng [G] thét lạc [E7] lõng thương [Am] đau.

 

2. Chiều nay phố xá lưa thưa người [Am] qua

Đường xa tít tắp chợt nghe tiếng còi

Đôi mắt nhạt [E7] nhòa thân cô liêu xiêu

Nấc lên từng [Dm] tiếng ngẩn ngơ vô [Am] hồn.

* Con đường từ [Dm] nay vé số một [G] mình

Một thân cô [E7] phụ xót xa bên [Am] đời.