PHỐ NÚI NGÀY EM VỀ

1. Có một [F] ngày em về thăm phố [F] núi.

Phố núi [Gm] cao, phố núi chập [Bb] chùng.

Em xôn [Gm] xao từng bước chân bối [C7] rối.

Hoa dã quỳ [C7] vàng nơi suối khe [F] xa.

 

2. Mây lang [F] thang lững lờ trên phố [F] núi.

Nắng lưng [C7] đồi lắng tiếng chim [F] ca.

Em thương nhớ [Gm] ai trong êm đềm thầm [F] lặng.

Con dốc năm [C7] xưa vang tiếng chiêng cồng [F] xa.

 

[Bb] Em trở về buổi chiều nghiêng [Bb] nắng.

Gió mùa [Dm] xa chân bước ngập [F] ngừng.

[C7] Vàng trong nắng lòng bỗng rưng [Gm] rưng.

Tìm trong [C7] mơ người xưa trở [F] lại.

 

3. Nơi em [F] về chìm trong sương bát [F] ngát.

Phía trời [Gm] xa rừng thông reo bạt [F] ngàn.

Phố núi chờ [C7] em còn bao lưu [C7] luyến.

Giấc mơ [C7] xưa… Ôi bao ngày lang [F] thang.