Phố núi Sơn Trà

Phố núi Sơn Trà chiều nhẹ [C] bay lên [Dm]

Phố núi thật [Am] thấp bên bờ biển [Dm] xanh [F]

Nằm nghe sóng vỗ trăm [Em] năm

Nằm [Dm] nghe gió núi gọi [Am] đêm

Nằm [Dm] nghe suối hát ru [G] tình.

Phố một con đường vừa đủ [C] xôn xao [Dm]

Người đến người [Am] đi ai biết ở [Dm] đâu [F]

Đường về nhà em cuối phố thật [Dm] gần,ôi mát lành vòm cây che [F] nắng

Ngõ nào cũng bờ rào hoa [G] giăng tôi lạc nẽo mơ tới thiên [C] thai

Tôi đứng [F] ngó dòng người qua [G] lại chẵng biết một ai.

[C] Núi đứng trên [F] cao phố tựa lưng [C] vào

Biển gọi rì [Dm] rào như tự chiêm [G] bao

Nếu không có [Em] em tôi đâu biết [Am] phố

Nếu không có [G] em phố với tôi xa [C] lạ

Nếu không có [Em] em tôi đâu tới [Am] phố

Nếu không có [G] em tôi thành ngẩn [Dm] ngơ.

Sơn Trà [F] ơi! phố đứng đó bao [Em] giờ

Sơn Trà [Am] ơi! [G] ta quen nhau bây [Dm] giờ

[F] Những chiều gió [G] lộng thuyền máy ra [C] khơi

Và khi về [F] bến tôm cá đầy [G] khoang

Ở chợ Sơn Trà đầy rau đầy [F] trái

Có cô gái mắt trông chờ [Dm] đợi

Tôi yêu [G] người, tôi yêu [G7] phố Sơn Trà [C] ơi.