Phố vắng em rồi sao?

1. [Em] Thôi đâu còn chi [B7] nữa, em đã về bên [Em] ai

[Am] Nơi phương trời xa [F] đó, em rồi sẽ quên [Em] đi

[Am] Mi hoen ngày biệt ly, [G] mưa rơi chiều đưa [B7] tiễn,

phố vắng em rồi [B7] sao?

 

2. [Em] Em đi ngày đông [B7] ấy, ta phím đàn hoang [Em] vu

[Am]

Câu ca chiều mưa [F] nhớ, như còn vẳng đâu [Em] đây

[Am] Em đi thật rồi sao, [G] em sao đành vội [B7] đi,

ta biết em đâu [Em] tìm!

 

ĐK : [Em] Phố vắng em rồi [D] sao, [A] phố vắng em từ [Em] đây

[Am] Đêm mơ màng sân khấu, không [B7] em chợt bỗng im [Em] lìm

[Em] Vẫn biết em rồi [D] đi, [A] vẫn biết em rồi [Em] xa

[Am] Nhưng sao lòng hoang vắng,

câu [B7] ca ngày ấy đâu [Em] rồi

 

3. [Em] Nay em về bên [B7] ấy, ta nhớ em bên [Em] này

[Am] Mong em nhiều hạnh [F] phúc, ta cầu chúc cho [Em] em

[Am] Vui bên người êm ấm [G] ta xin đành chôn [B7] dấu,

 

câu hát mưa hôm [Em] nào.