Phóng sinh cứu vật (Nỗi buồn hoa phượng chế)

1. Phóng sanh cứu vật trời ban phước [Em] lành

Sát sanh hại [B7] người khổ đau ngàn [Em] sau

Đừng tạo nghiệp [E7] ác để cứu thân [Am] ta

Bởi vì luật nhân quả [Em] nào, mà [B7] chừa bỏ sót một ai!

 

2. Sống trong cõi đời chẳng ai giả [Em] tạo

Tranh quyền đoạt [B7] lợi chớ tui được [Em] chi?

Chỉ còn lại [E7] đó thể xác vô [Am] tri

Giã biệt trần gian phũ [Em] phàng, về [B7] nơi cõi âm vô [Em] tình

 

ĐK: Biết đời là vực [C] sâu

Ai [D] ơi mau thức [G] tỉnh chớ [C] nên trầm mê khổ [B7] mãi

Ngày [Em] xưa bởi vì [Am] ta tạo bao nghiệp sâu ác [F#dim] báo

Để bây giờ phải vương quả [B7] mau

 

3. Lấy tâm đức này mà gieo phước [Em] lành

Giúp người hoạn [B7] nạn chẳng nơi tựa [E7m] nương

Làm điều tích [E7] đức giải thoát nhân [Am] sinh

Thoát khỏi trầm luân khổ [Em] lụy, ngày [B7] sau sẽ không [Em] ưu phiền