Qua sông mùa hoa rụng

Một dòng hoa [C] trôi

Bập bềnh duyên [Em]

Chừng [Am] như ai còn [F] đó

Bên rừng xuân sương [C] mờ.

Thoảng [G] nghe như có tiếng đàn

Nhặt [F] khoan bên sông [C] vắng

Hòa với chiều phai [F] nắng

Tả tơi bay qua [C] hồn

Đào nguyên xưa chìm [G] khuất

Cho [F] mây bồng bềnh non [C] cao.

Qua [Cm] sông chiều trở [Eb] gió

[Fm] Thấy hoa chợt nhớ [Cm] mình

Nẻo [Fm] đời nhau mất [Dm] dấu

Cõi [G] miền nào vô [G7] minh

[Cm] Thôi một lần lỡ [Eb] mất

[Fm] Thôi cuộc tình đã khép

Qua [G] sông mùa hoa rụng

Một [Fm] đời [G7] dài hư [Cm] hao.

Một dòng hoa [C] trôi

Một làn hương [Em] bay

Chừng [Am] như hoa còn [F] đó

Bên dòng sông xa [C] mờ.

Chợt [G] nghe ai hát với chiều

Mình [F] tôi trên sông [C] vắng

Hoa với chiều nghiêng [F] trôi

Qua sông mùa hoa [C] rụng

Dòng nào dâng tiếc [G] nuối

Thầm [F] soi một bóng [C] tôi.