Quên bờ ruộng mương

Đã bao mùa nắng hạn rồi [Am] mưa

Mà bước [D] ai vẫn chưa quay [Am] về

Để nỗi buồn mỗi ngày nặng [F] mang

Con khóc [D] thương cứ hỏi mẹ cha đâu.

Đời trong bể [F] khổ ai thay lòng quên bỏ dòng [C] sông

Mắm kho rau [Em] đắng đâu giữ [G] được tấm lòng người mình [Em] thương

Anh sang nơi [G] khác quên xóm [Em] nghèo quên bờ ruộng [Am] mương.

Chiều [Am] về xóm buồn quạnh [D] hiu

Bờ lau xơ [F] xác, ai mong chờ người [C] xa

Người [Em] ta chốn xa chẳng [G] về

Quên tình quên [Em] nghĩa, bỏ con thơ lạc [Am] loài.

[D] Đêm mưa rơi tiếng [Em] con khóc hỏi mẹ cha [Am] đâu

Từng giọt buồn canh [Dm] thâu

Sao người [B7] đi chẳng thấy quay [Em] về canh vắng não nề

Lời hẹn [Am] thề ngày xưa ai nỡ [D] quên

 

Câu lứa đôi nay chỉ mình [Em] tôi

Đành ôm [Am] sầu tình tan vỡ [D] đôi

Thôi cố quên nuốt đắng cay mà [Em] thôi.