Quên cuộc tình buồn

1. [G] Nước mắt lặng lẽ nước [D] mắt rơi

[Em] Bỗng dưng mi cay đánh [D] mất cuộc tình

Cầm [C] tay bên nhau phút [Bm] giây lặng yên

[Am] Thôi em yêu ơi hãy [D] quên nhau.

Rồi [G] nước mắt thắm ướt chiều lạnh [D] vắng đôi bờ vai

[Em] Cho những yêu thương nhẹ [D] lướt xa tầm tay

[C] Em yêu dấu hỡi xin [Bm] chớ buồn

Nước [Am] mắt sẽ xoá hết đi niềm [D] đau trong trái tim.

 

ĐK:

Người [G] hỡi đừng trách tại vì [D] sao ta xa nhau

Khi tình [C] yêu đôi chúng ta vẫn còn [Bm] đong đầy

Tại [Am] vì bao dối gian vây [G] kín trên lối về

Tại [C] vì bao đam mê còn vươn [D] mang.

Người [G] hỡi đừng tiếc cuộc tình [D] xưa con tim đau

Thôi đành [C] quên nhau từ đây thôi [G] cách xa

Mỗi nơi mỗi người, chớ [D] khóc xin hãy cười

[C] Để mình gặp nhau hãy [D] quên niềm đau, [G] quên cuộc tình buồn.

([C] Còn gì cho nhau hãy [D] cố quên niềm đau, quên cuộc tình [G] buồn.)

 

2. [G] Nước mắt lặng lẽ nước [D] mắt rơi

[Em] Bỗng dưng mi cay đánh [D] rơi cuộc tình

Kỷ [C] niệm phôi pha dấu [Bm] chôn tình ta

[Am] Thôi em yêu ơi hãy [D] quên.

Rồi [G] nước mắt thắm ướt chiều lạnh [D] vắng đôi bờ vai

[Em] Cho những yêu thương nhẹ [D] lướt xa tầm tay

Cuộc [C] tình đôi ta đã mãi [Bm] mãi không còn

Người [Am] nhớ không, kỷ niệm đã [D] xa.