Quên đi thì hơn

1. [Dm] Cơn mưa bất [C] chợt mang [Bb] nỗi đau quay [Am] lại

[Dm] Khi tất [C] cả đang dần [Bb] phai

Ngày trời [Dm] mưa giăng lối là [C] ngày anh nói hai [Am] ta không thể yêu nữa [Dm] rồi

Cứ nghẹn [Gm] lời lặng im trên [C] phố đông [A7] người.

 

2. Tình [Dm] yêu ta có [C] được cũng [Bb] giống như phép [Am] màu

Sao [Dm] ta không [C] biết trân trọng [Bb] nhau

Ngày xưa [Dm] anh từng đã [C] nói xa em để [Am] em thấy yên [Dm] bình

Anh có [Gm] biết em [C] đã thế nào [Dm] không.

 

ĐK:

Người buông [Bb] tay lúc yêu [C] thương kia đang [Am] ấm hơn mỗi [Dm] ngày

Mặc cho [Gm] em gánh trên [C] vai niềm đau [F] ấy

Phải làm [Bb] sao những lúc không [C] anh, em [Am] chẳng mong chẳng [Dm] nhớ

[Gm] Để mình sẽ [Am] quên nhẹ nhàng [Dm] hơn.

* Nhìn nơi [Bb] đâu trong tâm cũng thấy [C] anh

[Am] Giữ làm chi bao nhiêu những [Dm] thói quen

[Gm] Quên người vô [C] tâm khó thế [A7] sao.