Quen với cô đơn

1. Đêm buông [Am] dần, lẻ loi giữa con phố [Em] không ánh đèn

Chỉ mình [F] em cô [G] đơn đi [Am] về

Cắn thật [Am] chặt bờ môi để giấu hết [Em] những nỗi buồn

Những nỗi [F] buồn, em [G] chẳng hề biết [Am] tên.

 

2. Đến bây [Am] giờ, hình như em cũng đã [Em] quen một mình

Cứ như [F] vậy, dù [G] không cần ai [Am] nữa

Có đôi [Am] lần, vài ba người hỏi [Em] thấy cô đơn không?

Em mỉm [F] cười, nói [G] thành một thói [Am] quen.

 

ĐK:

Phải tập quen khi [Am] những ký ức đó cứ ùa [Em] về trong đêm

Đôi lần [F] quên, ngỡ [G] anh vẫn kề [Am] bên

Rồi tự nhiên nước [Am] mắt cứ rớt xuống, đau buốt [Em] tận con tim

Em chỉ [F] muốn đến [G] nơi đâu thật [Am] xa.

Để lặng yên nghe [Am] tiếng sóng vỗ, để ngắm [Em] bình minh lên

Để được [F] khóc, thả [G] trôi vào con [Am] sóng

Chợt nhận ra em [Am] quá yếu đuối sao cứ [Em] phải tiếc nuối

Để niềm [F] vui dần [G] tan theo tiếng [Am] cười.

 

3. [Am] Và bây giờ, em hình như đã [Em] quen một mình

[F] Vậy rồi, thì [G] không cần ai [Am] nữa

[Am] Vài ba người hỏi em có [Em] cô đơn không

[F] Mỉm cười, giờ [G] cũng thành thói [Am] quen.

* [Am] Anh ơi, em đau, anh có [Em] thấu?

Bao năm bao yêu [F] dấu, nay [G] vỡ cắt sâu trong [Am] đầu

[Am] Tự nhiên nước mắt cứ rơi [Em] mãi

Hôm nay anh bên [F] ai, em đau [G] thắt bao đêm [Am] dài.

* [Am] Một mình em bước cả quãng [Em] đường dài phía trước

Em chỉ [F] mong được [G] hạnh phúc thôi [Am] mà.