Rồi cũng có lúc

1. Rồi cũng có lúc ta thản [G] nhiên [C]

Vòng tay thôi [Am] giữ nỗi chán [G] chường [C]

Ngày đêm sáng tối như nhập [Bm] một

Tiếng [Am] người cười khóc ta chẳng [D] hay.

 

2. Rồi cũng có lúc ta ngủ [G] quên [C]

Chìm trong tăm [Am] tối với ưu [G] phiền [C]

Lặng yên tháo gỡ dây chùm [Bm] gửi

[Am] tình chùm [D7] gửi quấn chặt [G] thêm.

 

ĐK:

[G] Ta muốn [C] quên bên [Am] ta có một [C] người

[D] Ta có khi buông trôi mất niềm [G] vui

[Am] Cuộc đời bệnh hoạn hay ta [C] điên

Cuộc đời rạng [G] ngời hay âm u

Phải [A7] chăng là vì [D7] ta.

 

3. Rồi cũng có lúc ta nằm [G] yên [C]

Mộng mơ suy [Am] nghĩ đến lạ [G] thường [C]

Người ơi đi đi đừng trở [Bm] lại

Cho [Am] dù người [D7] biết ta còn [G] thương.